Tiểu cung nữ quỳ trên nền đá xanh lạnh buốt, trán liên tục đập xuống đất, phát ra từng tiếng "cộp cộp" trầm đục mà dồn dập.
Nàng vừa dập đầu, vừa khóc lóc van xin, hy vọng có thể lay động được vị Lưu phụng ngự đang đứng trước mặt – kẻ chưởng quản việc phân phát đồ dùng trong cung. Nàng chỉ cầu xin một tấm chăn ấm, vài bộ y phục mùa đông, để chủ nhân bớt phải chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt mỗi đêm.
Lưu phụng ngự nghe nàng van xin, mặt không những chẳng mảy may xúc động, ngược lại còn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đầy giễu cợt.
Hắn nhấc chân, thẳng tay đá một cước vào vai tiểu cung nữ.




